fbpx

Sự nuông chiều quá mức của cha mẹ tạo ra những đứa con vô ơn

Trước khi mong con thành danh thì hãy giáo dục con thành “Người” trước đã, trở thành “Người tử tế”, tử tế với cha mẹ, và tất cả mọi người trong xã hội.

Năm ngoái, video về một người cha có tên Bryan Thornhil ở Virginia, Mỹ “trừng phạt” con trai 10 tuổi được hàng triệu người yêu thích. Trong đoạn phim ngắn được chia sẻ, ông bố ung dung ngồi thoải mái trong chiếc xe hơi, bên ngoài trời đang đổ mưa và cậu con trai anh, Hayden, thì phải đội mưa chạy bộ đến trường.

Theo Bryan, lý do con trai anh nhận hình phạt là bởi cậu bé đã bắt nạt các bạn trên xe buýt nên bị nhà trường cấm lên xe trong 3 ngày. Vì muốn Hayden hiểu được hành động sai trái của mình và nhận lấy một bài học thích đáng, Bryan quyết định bắt con chạy bộ đến trường. “Hãy dạy dỗ con bạn. Bạn là bố mẹ chúng chứ không phải bạn bè. Đó là thứ bọn trẻ ngày nay cần biết”, Bryan nói.

Nhiều khi là nhân quả vay trả trong đời, hay chính sự giáo dục sai lầm của cha mẹ mà ra.

Chúng ta đôi khi vì thương con mà nuông chiều mù quáng, tước đoạt đi những cơ hội trưởng thành và tạo nên những con người ích kỷ, chỉ biết được cung phụng, hưởng thụ chứ không biết phục vụ và yêu thương.

Một đứa trẻ được bảo bọc từ nhỏ, cơm đút tới miệng, nước dâng tận môi, được dành cho những món ăn ngon, đồ chơi đẹp, muốn gì được nấy mà không biết những thứ đó từ đâu ra thì lớn lên chắc chắn đứa trẻ đó sẽ thành một con người chỉ quen hưởng thụ, nếu không được đáp ứng sẽ quay lại oán trách cha mẹ.

Một đứa trẻ được cha mẹ bảo bọc từ trong trứng nước, không từng sứt đầu mẻ trán, không từng đi xa một mình, không từng được thực hiện ước mơ… chắc chắn sẽ lớn lên với tâm lý ỷ lại và thụ động, chỉ trông chờ vào sự xếp đặt của người khác.

Đọc thêm:  Những câu người lớn không nên nói với trẻ khi tức giận

Một đứa trẻ không quen lao động, không biết cha mẹ mình đã khổ cực thế nào để kiếm tiền thì chắc chắn xem việc được nuôi nấng, bảo bọc là chuyện đương nhiên, không cần phải biết ơn dưỡng dục.

Những đứa trẻ được giáo dục thế nào sẽ hình thành tính cách như thế đó

Mà tính cách của một con người đâu phải một ngày một bữa mà thành? Tùy nếp nhà, tùy sự dạy dỗ của gia đình mà ra. Những đứa con của tôi, từ ba bốn tuổi đã phải theo chân mẹ để biết mẹ làm gì? Cực khổ ra sao?

Các con được chứng kiến sự hình thành của một chiếc tàu từ lúc khởi công, trải mê, dựng nề, từ khi lắp vỏ, lắp máy đến lúc hạ thủy và ra khơi.

Con tôi được nhìn thấy những nhà hàng khang trang lộng lẫy được dựng lên từ đống hoang tàn đổ nát như thế nào? Thấy người ta xây tô, lát gạch, lợp nhà ra sao?

Con tôi có thể bị trầy da chảy máu, chịu nắng gió, bụi bặm nhưng mỗi ngày mỗi hiểu biết và trưởng thành. Con trai nhỏ tôi biết nói với bà ngoại mỗi khi tôi về trễ rằng: “Mẹ con làm nhiều việc lắm, cực lắm”.

Con gái tôi biết nói: “Con đã tu nhiều kiếp nên kiếp này con làm con của mẹ”. Con tôi biết rõ mẹ chúng đã cực khổ thế nào để chúng được đủ đầy.

Chúng biết mẹ đã lao động như thế nào để biết chính lao động tạo ra của cải vật chất chứ không phải chúng đang xài những đồng tiền có sẵn trong tài khoản mà không biết nguồn gốc từ đâu.

Các bà mẹ bán hàng online hay lao công quét rác, những bà mẹ điều binh khiển tướng hay làm công ăn lương đều có thể tự hào nói với con mình: “Mẹ đang lao động chân chính để nuôi con”.

Chúng ta lo cho con trong khả năng của mình và phải cho con biết điều đó.

Con tôi dù được đủ đầy nhưng chưa bao giờ được nuông chiều, chúng được dạy lễ nghĩa, được dạy tự chăm sóc bản thân mình, không được đòi hỏi và biết quý trọng đồng tiền.

Đọc thêm:  Mẹ là phó hiệu trưởng nhưng con trai lại thi trượt vào lớp 10, lời tâm sự của mẹ gửi con gây bão mạng xã hội

Tôi không mong con tôi học giỏi toán hay viết văn hay, tôi chú trọng vào giáo dục thể chất và kỹ năng sống, học võ học bơi, biết nói lời cảm ơn xin lỗi, biết gọn gàng ngăn nắp, tôi dạy con tôi tránh bị quấy rối tình dục, bắt cóc, dạy con biết giữ vệ sinh chung, vứt rác đúng nơi, ho biết che miệng, không lớn tiếng nơi công cộng, biết suy nghĩ tìm giải pháp cho những quyết định của con và tự chịu trách nhiệm về những quyết định đó.

Trước khi mong con thành danh thì hãy giáo dục con thành “Người” trước đã – thành “Người tử tế”, tử tế với cha mẹ, và tất cả mọi người. Một người tử tế chắc chắn không phải là người vô ơn”.

Tình yêu nào cũng có giới hạn, kể cả tình yêu giữa bố mẹ và con cái

Dù con cái là người bố mẹ yêu thương nhất trong cuộc đời thì điều tốt nhất bố mẹ nên vì con mà làm chính là buông tay. Cách chung sống tốt nhất giữa người với người là: “Cuộc sống của bạn tôi chỉ chúc phúc chứ không can thiệp, quyết định của bạn tôi chỉ tôn trọng chứ không ép buộc.” Nếu con cái muốn sống tự lập thì bố mẹ nên ủng hộ quyết định trưởng thành này, không nên ngăn cản, ra điều cấm kị.

Trong những gia đình mà ít có cảm giác về giới hạn hợp lý, đa phần đều tồn tại những vấn đề nghiêm trọng như: cha mẹ con cái không hòa hợp, con cái chẳng thành tài. Còn trong những gia đình có thể buông tay một cách phù hợp, đa số cuộc sống đều rất hạnh phúc, hai thế hệ yêu thương và kính trọng lẫn nhau. Mối quan hệ giữa các thành viên vô cùng hòa hợp.

Trên đời này, tình mẹ tốt nhất chính là sự rút lui một cách phù hợp. Tình thân vĩ đại nhất là biết buông tay đúng lúc. Tình yêu chân chính hóa ra lại là bớt yêu đi một chút. Hãy để con cái được là chính mình, sống thực với những gì mình mong muốn. Đó mới là lời chúc phúc tốt đẹp nhất mà bố mẹ nên dành cho con. Cứ để con vấp ngã, rồi con sẽ lớn hơn!

(Nguồn: Gia đình VN)

Bình luận
5Shares